Cây Thánh giá là cách gọi rất quen thuộc của người Công giáo khi nói tới thánh giá của Chúa Giêsu. Nếu ngày xưa thập giá là một khí cụ khổ hình, thì trong ánh sáng Đức Tin, cây Thánh giá đã trở thành dấu chỉ cứu độ, nơi Con Thiên Chúa hiến mình vì nhân loại. Vì thế, khi nhìn lên cây Thánh giá, người tín hữu không chỉ nhớ tới đau khổ, mà còn nhớ tới tình yêu mạnh hơn sự chết.
Trong đời sống đạo, cây Thánh giá hiện diện ở nhà thờ, trên bàn thờ, trong phòng ngủ, nơi góc cầu nguyện gia đình hay trên tường nhà. Đó không phải chỉ là một vật trang trí tôn giáo, nhưng là một điểm quy chiếu thiêng liêng, nhắc ta sống khiêm nhường, trung tín, biết vác thập giá đời mình và gắn bó với Chúa trong mọi hoàn cảnh.
Người Công giáo không thờ gỗ hay vật chất của cây Thánh giá, nhưng tôn kính Đức Kitô đã chịu đóng đinh trên cây ấy để cứu chuộc nhân loại. Cây Thánh giá được kính trọng vì gắn với mầu nhiệm Vượt Qua: Chúa Giêsu chịu chết và phục sinh để mở đường sống mới cho con người.
Vì thế, cây Thánh giá vừa mang chiều sâu của đau khổ, vừa tỏa sáng niềm hy vọng. Đó là nơi tình yêu của Chúa được bày tỏ đến tận cùng. Đó cũng là lý do tại sao trong những lúc khổ đau, người tín hữu lại muốn nhìn lên cây Thánh giá để xin ơn bền đỗ, bình an và tín thác.
Cây Thánh giá trước hết là dấu chỉ của tình yêu tự hiến. Chúa Giêsu không ôm lấy thập giá vì thất bại, nhưng vì yêu thương nhân loại đến cùng. Bởi đó, mỗi lần làm dấu Thánh giá hay đứng trước tượng Chúa chịu nạn, người tín hữu được mời gọi nhớ lại rằng mình được yêu bằng một tình yêu rất thật, rất cụ thể và rất đắt giá.
Cây Thánh giá còn là dấu chỉ của ơn cứu độ. Nơi đó, tội lỗi không có tiếng nói cuối cùng. Sự dữ không thắng được tình yêu. Cái chết không khép lại tất cả. Chính từ cây Thánh giá mà ánh sáng Phục Sinh bừng lên, mở ra cho người tín hữu niềm cậy trông giữa những thử thách tưởng chừng nặng nề nhất.
Khi Chúa nói: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”, cây Thánh giá cũng trở thành hình ảnh của đời sống môn đệ. Nó nhắc ta rằng theo Chúa không phải chỉ là nói lời tin, nhưng còn là sống trung thành trong bổn phận, biết hy sinh, biết tha thứ, biết yêu thương và biết kiên vững trong điều thiện.
Trong gia đình, cây Thánh giá thường được đặt ở bàn thờ gia đình, góc cầu nguyện hoặc treo nơi trang trọng của ngôi nhà. Sự hiện diện ấy giúp mọi thành viên nhớ rằng Chúa ở giữa gia đình mình, đồng hành với niềm vui, nỗi lo, bệnh tật, lao nhọc và những ước mong rất đời thường.
Một cây Thánh giá được đặt trang nghiêm cũng giúp giờ kinh gia đình trở nên rõ tâm điểm hơn. Khi cha mẹ và con cái cùng đọc kinh trước cây Thánh giá, ngôi nhà được quy tụ lại quanh một dấu chỉ của tình yêu, tha thứ và hy vọng. Đây cũng là một cách âm thầm dạy trẻ nhỏ hiểu rằng đời sống Đức Tin không tách khỏi đời sống hằng ngày.
Khi nói tới cây Thánh giá, nhiều người không chỉ nghĩ đến hình ảnh Chúa chịu nạn theo lối cổ điển, mà còn nghĩ đến Chúa chuộc tội với đường nét nhấn mạnh lòng thương xót, sự hiền từ và hy lễ cứu độ. Đây cũng là một hướng chiêm niệm rất đẹp, giúp người cầu nguyện không dừng lại ở đau thương, nhưng bước vào ý nghĩa sâu xa của việc Chúa hiến mình vì thế gian.
Chiêm ngắm Chúa chuộc tội nơi cây Thánh giá giúp người tín hữu nhớ rằng Chúa không xa lạ với đau khổ của con người. Ngài đã bước vào chính khổ đau ấy, mang lấy nó và biến nó thành con đường cứu độ. Bởi đó, cây Thánh giá không làm đời sống Đức Tin nặng nề hơn, nhưng làm cho con người tìm được ý nghĩa, bình an và niềm hy vọng ngay giữa những thử thách.
Điều quan trọng không phải là lời nguyện thật dài, nhưng là một tấm lòng thật. Cây Thánh giá mời ta dừng lại, nhìn lên Chúa, và để cho lòng mình được uốn lại theo tình yêu, sự tha thứ và sự phó thác.
Lời cầu nguyện của bạn
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ về bài viết này!