Trong tượng Mẹ La Vang, người xem thường chú ý trước hết đến dáng đứng dịu hiền của Mẹ, đến khăn xếp, áo dài và những hoa văn Việt. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn vào Chúa Hài Đồng, ta sẽ gặp một chi tiết nhỏ mà mạnh: chữ “Alpha và Ômega” trên ngực Chúa. Chi tiết ấy không phải để trang trí, mà là một lời tuyên xưng đức tin được đặt đúng chỗ: ngay ở trái tim.
Filumena chọn đưa “Alpha và Ômega” vào tượng như một cách nhắc rằng mọi sự quy về Đức Kitô. Mẹ hiện diện để dẫn ta đến Con. Và chính Con là Đấng cầm trọn lịch sử trong tay—từ khởi đầu đến tận cùng.
Alpha (Α) là chữ đầu tiên, Ômega (Ω) là chữ cuối cùng trong bảng chữ cái Hy Lạp. Khi đi cùng nhau, “Alpha và Ômega” mang nghĩa biểu tượng: đầu và cuối, khởi nguyên và tận cùng, tất cả.
Trong truyền thống Kitô giáo, “Alpha và Ômega” gắn với lời tuyên xưng: Thiên Chúa là Đấng có trước mọi sự và sẽ hoàn tất mọi sự. Khi đặt biểu tượng này trên ngực Chúa Hài Đồng, ý nghĩa trở nên rất rõ: dù Chúa đến trong dáng vẻ bé nhỏ, Người vẫn là Chúa của lịch sử, là Đấng dẫn dắt và quy tụ muôn loài.
Nếu chi tiết nằm ở viền áo hay phụ kiện, nó dễ bị hiểu như trang trí. Đặt “Alpha và Ômega” ở ngực là một lựa chọn thần học và thẩm mỹ: đây là lời tuyên xưng phát ra từ “trái tim” của Đức Kitô. Người yêu đến cùng, và tình yêu ấy bao trùm từ khởi đầu đến tận cùng.
Chúa Hài Đồng trong tượng Mẹ La Vang có thể khiến người xem cảm nhận sự dịu dàng. Nhưng chi tiết “Alpha và Ômega” nhắc rằng: Đức Kitô không chỉ là sự dịu dàng, Người còn là sự thật và chủ quyền của Thiên Chúa. Khi quỳ trước tượng, ta không chỉ tìm an ủi, mà còn được mời gọi đặt đời mình vào tay Đấng làm chủ mọi sự.
Có những lúc ta hoang mang vì không biết bắt đầu lại từ đâu. “Alpha” nhắc rằng khởi đầu không phải do ta tự nghĩ ra, mà do ta quay về với Chúa—với Lời Chúa, với cầu nguyện, với việc sống ngay thẳng trong điều nhỏ.
Có những nỗi lo khiến ta tưởng mọi sự kết thúc trong bế tắc. “Ômega” nhắc rằng lịch sử không đóng lại trong tối tăm. Đức Kitô là Đấng hoàn tất mọi sự trong ánh sáng. Người không hứa đường đi luôn dễ, nhưng hứa rằng đích đến có thật.
Vì thế, “Alpha và Ômega” trở thành một biểu tượng rất hợp với tâm tình La Vang: giữa sợ hãi và thiếu thốn, người ta vẫn bám vào hy vọng vì biết rằng Chúa không bỏ rơi lịch sử. Người ở đó, từ đầu đến cuối.
Một tượng đẹp có thể gây cảm xúc, nhưng một tượng thánh cần có “trục” rõ ràng để dẫn người xem đến đức tin. “Alpha và Ômega” là một trục như thế: đặt trung tâm là Đức Kitô, và nhắc rằng mọi sự trong đời sống đạo quy về Người.
Nhiều người không cầu nguyện được vì tâm trí quá chạy. Một chi tiết biểu tượng nhỏ, đặt đúng chỗ, có thể giữ mắt và giữ lòng. Đôi khi chỉ cần nhìn vào “Alpha và Ômega” và thưa một câu đơn sơ: “Lạy Chúa, xin cầm lấy đời con từ đầu đến cuối.”
Chữ “Alpha và Ômega” trên ngực Chúa Hài Đồng trong tượng Mẹ La Vang không phải là trang trí. Đó là một lời tuyên xưng được đặt ngay nơi trái tim: Đức Kitô là Khởi Nguyên và Tận Cùng, là Đấng đang ở cùng ta, và là Đấng sẽ hoàn tất lịch sử trong tình yêu.
Và khi đứng trước tượng, ta hiểu thêm một điều: Mẹ La Vang không chỉ là nơi ta tìm sự an ủi, mà còn là nơi ta được dẫn về với Chúa—Đấng cầm trọn cuộc đời ta trong tay, từ “Alpha” đến “Ômega”.
Nguồn: