Khi sáng tác tượng Mẹ La Vang, Filumena luôn tự hỏi: làm sao để người Việt nhìn vào là nhận ra Mẹ rất gần gũi, nhưng đồng thời vẫn giữ được vẻ thánh thiêng và tính phổ quát của Đức Maria trong Đức Tin Công giáo? Câu trả lời nằm ở những chi tiết tưởng như nhỏ: khăn xếp, áo dài, màu sắc của tà áo, và một vương miện không ồn ào mà đầy ý nghĩa.
Trong mẫu tượng này, Filumena chọn áo dài màu xanh da trời và đặt triều thiên 12 ngôi sao trên khăn xếp. Đây là một lựa chọn có chủ ý: vừa tôn trọng mỹ cảm Việt, vừa nối được với biểu tượng Kinh Thánh về Đức Mẹ. Khi đứng trước tượng, người xem không chỉ thấy một trang phục “đẹp”, mà còn được mời gọi suy niệm về hy vọng, sự che chở, và phẩm giá của người Mẹ.
Khăn xếp và áo dài là hình ảnh quen thuộc, gợi sự đoan trang, trầm tĩnh, và nền nếp. Khi đưa vào tượng Mẹ, Filumena không nhằm “dân tộc hóa” cho lạ mắt, mà nhằm diễn tả một điều sâu hơn: Đức Maria đến với con cái Việt Nam trong câu chuyện Đức Tin của chính dân tộc này.
Tượng thánh không phải tượng thời trang. Trang phục chỉ đúng khi phục vụ thần thái và sự cầu nguyện. Vì vậy, Filumena chọn khăn xếp và áo dài với tinh thần tiết chế: đường nét gọn, không làm rối khuôn mặt, để ánh nhìn người xem vẫn quy hướng về sự hiền dịu và bình an nơi Mẹ.
Trong cảm nhận phổ biến của nghệ thuật Công giáo, sắc xanh thường gợi đến Đức Mẹ: dịu, trong, và hướng thượng. Với Filumena, xanh da trời trên áo dài Mẹ La Vang được chọn như một màu của bình an—thứ bình an không đến từ việc đời hết sóng gió, mà đến từ sự hiện diện của Chúa trong sóng gió.
Áo dài vốn có dáng rủ và nhịp điệu. Khi kết hợp với xanh da trời, tổng thể trở nên nhẹ, thanh, và dễ đưa người xem vào tâm tình cầu nguyện. Màu này cũng giúp giữ một khoảng lặng cần thiết: tượng không “gây ấn tượng” bằng sự mạnh bạo, mà chạm bằng sự dịu dàng.
La Vang là nơi người ta tìm đến khi lòng mệt và cần nương tựa. Xanh da trời vì thế như một lời nhắc: Mẹ không hứa đời sẽ dễ, nhưng Mẹ giúp ta có hy vọng để bước tiếp.
Triều thiên 12 ngôi sao được đặt trên khăn xếp như một điểm nhấn biểu tượng. Con số 12 trong Kinh Thánh thường gợi tới sự trọn vẹn của Dân Chúa (12 chi tộc Ítraen, 12 Tông đồ). Khi đặt 12 ngôi sao trên đầu Mẹ, ý nghĩa được gợi lên là: Mẹ được Thiên Chúa tôn vinh, và Mẹ gắn bó cách đặc biệt với hành trình của Dân Chúa.
Filumena muốn giữ sự Việt Nam một cách tự nhiên. Khăn xếp là một hình thức đội đầu quen thuộc trong mỹ cảm truyền thống. Khi triều thiên 12 ngôi sao “ngồi” trên khăn xếp, biểu tượng Kinh Thánh không bị tách khỏi văn hóa, mà trở thành một phần của tổng thể: vừa thánh, vừa gần.
Điểm quan trọng là cách diễn tả: các ngôi sao không nhằm làm Mẹ “lộng lẫy”, mà như một vòng sáng khiêm nhường. Filumena chọn tinh thần tiết chế để người xem cảm nhận đây là dấu chỉ thiêng, không phải phụ kiện.
Dù khăn xếp, áo dài, màu xanh hay 12 ngôi sao đều có ý nghĩa, mục tiêu cuối cùng vẫn là giúp người xem nhớ rằng: Mẹ không giữ ta lại nơi hình ảnh, mà dẫn ta về với Đức Kitô. Tượng càng đẹp càng phải “biến mất” để lời cầu nguyện nổi lên.
Một Đức Tin trưởng thành không sợ văn hóa, cũng không hòa tan vào văn hóa. Khi được đặt đúng mực, bản sắc Việt giúp đức tin trở nên dễ chạm hơn, dễ sống hơn—mà vẫn giữ trung tâm là Tin Mừng.
Khăn xếp và áo dài của Mẹ La Vang, đặc biệt là áo dài màu xanh da trời và triều thiên 12 ngôi sao, là một cách Filumena dựng một chiếc cầu: từ văn hóa Việt đến biểu tượng Kinh Thánh, từ thẩm mỹ đến cầu nguyện, từ cái đẹp đến niềm hy vọng. Khi đứng trước tượng, người ta không chỉ “thấy” một hình ảnh, mà được mời gọi “bước vào” một tâm tình: Mẹ dịu hiền che chở, và dưới bầu trời xanh của ân sủng, con cái Mẹ vẫn có thể bước tiếp với hy vọng.
Nguồn: