Khi nhìn một tượng Đức Mẹ, người ta thường biết ngay pho tượng ấy có đẹp hay không, nhưng lại khó gọi tên cụ thể điều gì làm nên vẻ đẹp ấy. Thực ra, một pho tượng trang nghiêm không dựa vào việc có thật nhiều chi tiết, mà dựa vào việc từng chi tiết đều phục vụ cho thần thái chung của pho tượng.
Vì thế, nếu muốn chọn tượng tinh tế hơn, rất nên học cách nhìn vào những yếu tố cốt lõi thay vì chỉ nhìn ấn tượng ban đầu.
Điều chạm đến người xem nhanh nhất thường là gương mặt. Nếu gương mặt quá cứng, quá lạnh hoặc quá diễn, pho tượng sẽ khó giữ được sự dịu và trang nghiêm cần có. Ngược lại, khi gương mặt được xử lý nhẹ, hiền, sâu và có sức thinh lặng, người xem sẽ dễ dừng lại lâu hơn.
Đây là lý do vì sao cùng là tượng Đức Mẹ, có mẫu khiến người ta thấy bình an ngay từ cái nhìn đầu tiên, còn có mẫu thì không.
Đôi tay của tượng Đức Mẹ luôn là một chi tiết quan trọng vì chúng gợi thái độ nội tâm. Tay chắp, tay mở, tay nâng tràng hạt hay tư thế dang nhẹ đều tạo nên sắc thái khác nhau. Cùng với đó, dáng đứng có cân đối hay không cũng quyết định pho tượng có tạo được cảm giác trang nghiêm hay chỉ là một khối trang trí.
Khi các chuyển động cơ thể được xử lý mềm và có chủ đích, pho tượng thường sống hơn nhưng vẫn giữ được sự thánh thiêng.
Tượng đẹp không phải là tượng có thật nhiều đường nét, mà là tượng có tỷ lệ đúng. Gương mặt, cổ, vai, bàn tay, thân áo và chân đế cần đi với nhau trong một nhịp hài hòa. Tà áo cũng rất quan trọng vì đây là nơi diễn tả sự mềm, sự nâng đỡ và cả khí chất của pho tượng.
Một pho tượng có tỷ lệ đẹp thường không gây mệt mắt. Người xem càng nhìn lâu càng thấy thuận, càng thấy thích ở lại với pho tượng.
Trong tượng thánh, vẻ đẹp cao nhất hiếm khi đến từ sự cầu kỳ quá mức. Nó đến từ sự đúng mực: vừa đủ chi tiết, vừa đủ nhấn, vừa đủ lặng. Nhờ đó, pho tượng không bị ồn, không bị nặng và không ép người xem phải ngưỡng mộ bằng kỹ xảo.
Chính sự tiết chế ấy làm nên sự trang nghiêm. Và đó là điều rất đáng cân nhắc khi chọn tượng cho gia đình.