Khi nói đến nghệ thuật Giáng Sinh trong châu Âu, người ta không thể không nhắc đến Thánh Phanxicô Assisi – người đã dựng hang đá đầu tiên tại Greccio, Ý, năm 1223. Chính từ biến cố thiêng liêng ấy, hình ảnh “tượng Giáng Sinh” đã dần trở thành một ngôn ngữ nghệ thuật độc đáo để diễn tả mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể – Thiên Chúa làm người giữa lòng nhân loại.
Hang đá đầu tiên của Thánh Phanxicô không có tượng điêu khắc cầu kỳ, chỉ có máng cỏ, rơm khô, bò và lừa thật, cùng với bầu khí cầu nguyện của cộng đoàn. Nhưng chính từ sự đơn sơ đó, ý tưởng về việc tái hiện mầu nhiệm Giáng Sinh bằng hình ảnh hữu hình đã nảy sinh.
Sau thế kỷ XIII, các tu sĩ Phan Sinh lan tỏa truyền thống này khắp châu Âu. Các họa sĩ, nhà điêu khắc và kiến trúc sư dần biến hang đá thành một hình thức nghệ thuật hoàn chỉnh, kết hợp giữa đức tin và cái đẹp – giữa cầu nguyện và sáng tạo.
Tại Ý, nghệ thuật điêu khắc Giáng Sinh được nâng lên hàng biểu tượng của đức tin thị giác. Các bậc thầy như Arnolfo di Cambio và Giovanni Pisano đã tạo nên những bộ tượng đầu tiên bằng đá cẩm thạch và gỗ olive, mang phong cách Gothic Ý – vừa siêu nhiên, vừa gần gũi.
Đến thời Phục Hưng (Renaissance), tinh thần nhân bản Kitô giáo khiến các nghệ sĩ như Donatello, Andrea della Robbia, hay Michelangelo khắc họa Đức Mẹ và Hài Nhi với khuôn mặt đầy tình mẫu tử, đôi mắt chan chứa lòng thương xót. Họ không chỉ điêu khắc, mà còn thể hiện tinh thần Tin Mừng qua các tác phẩm, để mỗi người chiêm ngắm tượng là một lần gặp gỡ Thiên Chúa.
Nếu Ý chú trọng đến hình khối và tỉ lệ, thì Tây Ban Nha thế kỷ XVII–XVIII đưa tượng Giáng Sinh vào thời kỳ rực rỡ với phong cách Baroque, nhấn mạnh cảm xúc và ánh sáng.
Các nghệ nhân vùng Andalusia và Castile, đặc biệt là Juan Martínez Montañés và Pedro de Mena, đã sáng tác những tượng Hài Nhi và Đức Mẹ với ánh nhìn mềm mại, nước sơn ấm và lớp men bóng khiến tượng như có linh hồn.
Những bộ tượng này thường được dùng trong các cuộc rước lễ, nhà thờ lớn và cung thánh, tạo cảm giác như toàn bộ cộng đoàn đang hiện diện nơi máng cỏ Belem.
Trải qua nhiều thế kỷ, tượng Giáng Sinh không chỉ là một tác phẩm mỹ thuật, mà còn là khí cụ thiêng liêng để cầu nguyện và chiêm niệm. Mỗi thời kỳ, mỗi vùng đất đã diễn tả một sắc thái riêng: sự nghèo khó, lòng thương xót, hay niềm vui cứu độ.
Ngày nay, các nghệ nhân Công giáo – trong đó có Filumena – vẫn tiếp nối tinh thần ấy: tôn vinh Thiên Chúa qua vẻ đẹp, và dùng nghệ thuật để nhắc con người về tình yêu Nhập Thể.