Trong đời sống Công giáo, mừng bổn mạng là một thực hành rất quen thuộc nhưng không phải lúc nào cũng được hiểu thật rõ. Nhiều người biết rằng mình có một vị thánh bổn mạng, biết ngày nào là ngày bổn mạng, nhưng lại chưa chắc hiểu mừng bổn mạng là gì và vì sao ngày ấy có ý nghĩa đặc biệt. Thực ra, mừng bổn mạng không chỉ là “đến ngày thì chúc mừng”, cũng không chỉ là một dịp gặp gỡ vui vẻ, mà trước hết là một cử chỉ Đức Tin.
Khi mừng bổn mạng, người tín hữu bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa vì đã ban cho mình một vị thánh bảo trợ, một người bạn trên trời để cầu bầu và làm gương sống. Đồng thời, ngày ấy cũng là dịp để nhìn lại chính mình: tôi đã sống được gì theo gương vị thánh ấy, tôi cần đổi mới điều gì, và tôi muốn bước tiếp con đường Đức Tin ra sao trong năm tới.
Nói cách đơn giản, mừng bổn mạng là mừng ngày kính vị thánh mà cá nhân, gia đình, hội đoàn hoặc giáo xứ nhận làm bổn mạng hay quan thầy. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc chúc mừng, tặng quà hay tổ chức ăn uống thì ngày ấy sẽ mất đi chiều sâu thiêng liêng của nó.
Trong tinh thần Công giáo, mừng bổn mạng trước hết là:
Vì thế, mừng bổn mạng không phải là một ngày “vinh danh bản thân”, nhưng là ngày đưa con người trở về gần Chúa hơn qua gương sáng của các thánh.
Người Công giáo tin rằng các thánh không xa lạ với Hội Thánh dưới đất. Các ngài là những người đã sống trung thành với Chúa và nay tiếp tục cầu bầu cho chúng ta. Khi chọn một vị thánh làm bổn mạng, người tín hữu không chỉ chọn một cái tên, nhưng chọn một định hướng thiêng liêng cho đời mình.
Chẳng hạn, ai nhận Thánh Giuse làm bổn mạng thường được nhắc sống công chính, âm thầm và trung tín. Ai gắn bó với Đức Mẹ thường được mời gọi học nơi Mẹ sự khiêm nhường, xin vâng và tín thác. Bởi thế, ngày mừng bổn mạng là dịp rất tốt để người tín hữu tự hỏi: mình có đang thật sự sống gần với nhân đức của vị thánh ấy không?
Nếu bạn muốn hiểu kỹ hơn về ngày cử hành, có thể xem thêm bài Lễ bổn mạng là gì. Còn nếu muốn nhìn tổng quát hơn về ý niệm này, trang Bổn mạng sẽ giúp bạn có cái nhìn đầy đủ hơn.
Điều đầu tiên và quan trọng nhất là Thánh Lễ. Nếu có thể, người mừng bổn mạng nên tham dự Thánh Lễ trong ngày ấy, hoặc ít nhất dành thời gian cầu nguyện thật sốt sắng. Đây là trung tâm của ngày mừng, vì mọi niềm vui Kitô giáo đều phải quy về việc tạ ơn Chúa.
Điều thứ hai là hòa giải. Một ngày bổn mạng đẹp không chỉ là ngày nhận lời chúc, mà còn là ngày dám nhìn lại mình, xin lỗi Chúa, xưng tội và bắt đầu lại. Cử chỉ này làm cho ngày mừng mang chiều sâu thật sự, chứ không còn là hình thức bên ngoài.
Điều thứ ba là bác ái. Nhiều gia đình và hội đoàn chọn làm một việc nhỏ trong ngày bổn mạng: giúp một người khó khăn, thăm người đau yếu, chia sẻ bữa ăn hay âm thầm giúp đỡ ai đó. Đây là cách rất đẹp để mừng ngày bổn mạng, vì các thánh luôn dẫn ta về với Đức Mến.
Trong gia đình, ngày bổn mạng có thể rất đơn sơ: một giờ kinh chung, một Thánh Lễ, một bữa cơm ấm cúng và vài lời nhắc nhau sống tốt hơn theo gương vị thánh bổn mạng. Nếu người được mừng là cha, mẹ hay con cái, gia đình cũng có thể đọc thêm một đoạn ngắn về tiểu sử vị thánh để ngày ấy có chiều sâu hơn.
Trong hội đoàn hay giáo xứ, ngày bổn mạng thường mang tính cộng đoàn rõ hơn. Đây là dịp hiệp nhất, quy tụ và nhắc lại căn tính thiêng liêng của nhóm. Tuy nhiên, càng đông người thì lại càng cần giữ cho ngày mừng không trôi sang hình thức quá nặng về tổ chức mà nhẹ đi về đời sống thiêng liêng.
Nếu bạn đang quan tâm tới một vị thánh hoặc một trường hợp cụ thể, có thể xem thêm:
Điều dễ gặp nhất là biến ngày bổn mạng thành một dịp thiên về xã giao hơn là một ngày sống Đức Tin. Nếu chỉ chú trọng tiệc tùng, lời chúc, hình thức bề ngoài mà thiếu cầu nguyện, thiếu Thánh Lễ, thiếu sự đổi mới nội tâm, thì ngày bổn mạng sẽ mất đi điều cốt yếu.
Một điều khác cũng cần tránh là hiểu sai về bổn mạng như thể vị thánh ấy chỉ có nhiệm vụ “ban ơn” theo ý mình. Các thánh không thay thế Thiên Chúa, nhưng dẫn ta về với Chúa. Vì thế, mừng bổn mạng đúng nghĩa là để mình nên giống Chúa hơn qua gương của vị thánh bảo trợ, chứ không phải chỉ để xin những điều thuận ý mình.
Cuối cùng, có thể nói mừng bổn mạng là một lời nhắc rất đẹp rằng đời sống Kitô hữu không phải là sống một mình. Người tín hữu luôn có Hội Thánh, có các bí tích, có cộng đoàn và có cả sự đồng hành của các thánh. Ngày bổn mạng vì thế không chỉ là một dấu mốc trên lịch, mà là cơ hội để bắt đầu lại, để sống sâu hơn căn tính Đức Tin của mình.
Một ngày mừng bổn mạng được sống đúng nghĩa có thể rất đơn sơ, nhưng lại để lại hoa trái lâu dài. Chỉ cần một Thánh Lễ sốt sắng, một lời nguyện chân thành, một việc bác ái nhỏ và một quyết tâm cụ thể, ngày ấy đã trở thành một ngày thật sự đẹp trước mặt Chúa.
Lời cầu nguyện của bạn
Chưa có bình luận nào
Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ về bài viết này!